Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

NHỚ THÁNG HOA ĐỨC BÀ


Người Công giáo Việt Nam vốn có lòng kính mến Đức Mẹ cách đặc biệt. Hầu như xứ đạo nào cũng có hang đá hoặc đài Đức Mẹ trong khuôn viên nhà thờ để mọi người đều có thể “tâm sự nhỏ to” cùng Mẹ. Rồi những chuyến hành hương Đức Mẹ La Vang, Tà Pao, sông Mê Kông, … thậm chí xa xôi như Đức Mẹ Fatima, Lộ Đức (Lourdes), Mễ Du (Medjugorje)… đều thu hút đông đảo tín hữu tham gia; đủ thấy lòng tin của người Công giáo Việt Nam vào Đức Mẹ mãnh liệt đến chừng nào.

Tháng Giêng, ăn Tết ở nhà
Tháng Hai ngắm đứng, tháng Ba ra mùa.
Tháng Tư tập trống, rước hoa……

Bài vè lịch lễ Công giáo được truyền khẩu tại các xứ đạo Công giáo vùng đồng bằng Bắc bộ xưa cho ta thấy việc chuẩn bị cho tháng Năm - tháng Hoa Đức Bà - với nhiều hình thức phong phú. Chúa nhật mỗi tuần các giáo xứ đều tổ chức rước kiệu, múa hát dâng hoa với các vãn hoa mà giai điệu được cải biên từ các làn điệu dân ca và các điệu múa được biên đạo qua các hình thức dân vũ. Một số giáo xứ còn tổ chức thi đua giữa các giáo họ để chọn ra đội hoa múa hát hay nhất dâng hoa vào Chúa nhật cuối tháng được gọi là giã hoa, kết thúc tháng Hoa Đức Mẹ.

Việc tôn kính Đức Mẹ trong tháng hoa thường tập trung vào hai hoạt động chính là rước kiệu Đức Mẹ và Dâng hoa kính Mẹ. Hôm rước kiệu, tượng Đức Mẹ xinh đẹp uy nghi được đặt trên kiệu với muôn sắc hoa khoe mầu rực rỡ. Giáo dân các họ ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, kéo nhau đến địa điểm theo giờ ấn định. Tại đây mọi người sẽ nhập vào đoàn thể của mình tùy theo tuổi tác hay giới tính. Ở độ tuổi thiếu niên thì vào đoàn Nghĩa binh Thánh thể. Các thanh niên thanh nữ thì có hội hát, hội Con Đức Mẹ, hội Liên minh Thánh Tâm. Cao tuổi hơn nữa thì có hội Phạt tạ, hội Dòng ba v.v.

Cuộc rước sẽ xuất phát từ một điểm nào đó trong một giáo họ, vòng quanh làng xóm tiến về nhà thờ. Trên đường đi, ngoài những lúc hát hay đọc kinh, thỉnh thoảng hội kèn Tây lại trỗi lên những bài nhạc thánh ca hùng tráng. Đội trống với những trống lớn, trống con, chũm chọe tạo nên những nhịp trống rộn ràng vui tươi. Đội trắc với những thanh trắc gõ vào nhau rất đều tạo ra những âm thanh quyện vào nhau dòn dã, cùng những cử điệu hình thể nhịp nhàng nghe vui tai lại trông đẹp mắt.

Hình ảnh Mẹ Maria được cung nghinh trên kiệu giữa ngàn hoa nhắc ta nhớ đến lời Giáo hội xưng tụng Mẹ trong Kinh cầu Đức Bà: “Ðức Bà như hoa hường mầu nhiệm vậy”. Vâng, Mẹ đã được Thiên Chúa tuyển chọn, và qua tiếng "Xin Vâng" Mẹ đã trở nên tuyệt mỹ hơn muôn ngàn phụ nữ. Mẹ đã trở nên đóa hoa thơm ngát trước ngai tòa Thiên Chúa, đã trở nên đóa hoa độc nhất vô nhị của thế giới loài người. Khi ví Đức Mẹ là “hoa hường mầu nhiệm”, Giáo hội không chỉ nói đến sự tươi đẹp ở dáng vẻ bên ngoài mà còn nói đến nét đẹp xinh tươi trong tâm hồn vì Mẹ luôn sống trong ơn thánh và luôn làm đẹp lòng Chúa.

Bông hoa tuyệt vời đó được dành riêng để dâng kính Thiên Chúa và cũng chính bông hoa ấy đã làm cho Thiên Chúa hài lòng. Trong Kinh thánh, hình ảnh của Đức Mẹ uy nghi lộng lẫy được ví như: "một người Phụ Nữ, mình khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng, và đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao" (Kh 12,1) đồng thời cũng là một người nữ xinh đẹp duyên dáng số một: "Kìa bà nào xuất hiện như rạng đông, diễm kiều như vầng nguyệt, lộng lẫy tựa thái dương, oai hùng như đạo binh chỉnh tề hàng ngũ ?" (Dc 6,10).

Khi đoàn rước vừa về đến nhà thờ thì tất cả các chuông lớn chuông nhỏ đều đổ liên hồi chào mừng. Tại đây bàn thờ kính Đức Mẹ đã được trang hoàng bằng đủ loại hoa đầy màu sắc. Kiệu Đức Mẹ được đặt sát gian cung thánh hướng về phía giáo dân. Buổi dâng hoa do các thiếu nhi đảm trách diễn ra liền sau đó thu hút sự chú ý theo dõi của mọi người. Không ai không khỏi bồi hồi, xúc động khi nhìn những em thiếu nhi trong trang phục áo dài cổ truyền như những bông hoa sống động tinh tuyền múa ca nhịp nhàng tiến hoa lên Đức Mẹ. 


Nghiên cứu lại vãn Hoa Đức Mẹ tháng năm xưa, ta thấy bố cục của buổi dâng hoa rất rõ ràng: Khởi đầu là phần khai hoa, rồi đến ngũ bái (Chúa Cha, Chúa Con, Chúa Thánh Thần, Đức Mẹ và chư thánh). Tiếp theo là phần dâng hoa được chia thành: ngợi ca các nhân đức Đức Mẹ, năm sắc hoa tượng trưng cho 5 nhân đức của Đức Mẹ (Hoa trắng chỉ sự trong sạch của tâm hồn, hoa tím chỉ sự tuân phục thánh ý Chúa, hoa vàng chỉ đức mến vẹn toàn, hoa xanh chỉ sự trọn lành thánh thiện, hoa đỏ chỉ sự hy sinh hãm mình), bảy loại hoa (Quỳ, Sen, Lê, Cúc, Mai, Lan và Mẫu Đơn) và diễn ý hoa đã dâng. Cuối cùng là phần cảm tạ và kết hoa. Trong mỗi phần đều có qui định những chỗ đứng, quỳ, bái, cúi, … rõ ràng.

Nhà sử học Công giáo Võ Long Tê đã viết: “Dân Việt vốn ưa ca hát. Tiếng Việt vốn có nhạc tính phong phú, ngay trong những lời kinh nguyện. Nhật tụng cũng đã là những cung điệu trầm bổng, nhịp nhàng. Cao hơn một bậc nữa là những cung ngân nga khi đọc Sách Thánh, những điệu bi ai mùa Thương Khó, những bài vè vãn dâng tiến Đức Bà. Tất cả đều thấm nhuần hồn nhạc, lời thơ cổ truyền của dân tộc và sống động đức tin. Sốt sắng và đặc sắc hơn hết là những bài vãn dâng hoa, tổng hợp được ba nghệ thuật: thi, vũ, nhạc trong niềm kính mến Đức Mẹ.” (Lịch sử văn học Công Giáo Việt Nam, Sài Gòn 1965).

Di cư vào miền Nam, nhiều giáo xứ vẫn còn giữ những tập tục như ngoài Bắc, nhưng dần dà con người và không gian sống đã hoàn toàn khác xưa. Ở những giáo xứ tại thành phố, không còn những đội trống, đội trắc để tập dợt. Không còn những kiệu rước trong xóm, quanh làng. Không còn những con hoa, đội hát của các khu để thi thố tài năng. Nơi nào khuôn viên nhà thờ rộng thì còn kiệu rước chung quanh nhà thờ vào đầu tháng hoa còn không thì chỉ rước kiệu từ đài Đức Mẹ vào nhà thờ.

Ngày nay, người ta muốn cải biên và cách tân những bài vãn dâng hoa bằng những bài hát có nhịp điệu hiện đại. Nhiều đội hoa chạy theo trào lưu ca múa của thời đại bằng các “liên khúc dâng hoa” với những trang phục, cử điệu màu mè. Đội hoa chỉ làm những động tác theo một số bài hát trong băng, đĩa nhạc do ca sĩ, hay ca đoàn hát. Có thể nói đó là một cuộc “múa hoa” hơn là “dâng hoa” vì mặc dù trông đẹp mắt hơn, hoành tráng hơn nhưng lại thiếu đi tâm tình cầu nguyện và dâng tiến bên trong. Cộng đoàn thì chỉ như những khán giả ngồi xem một màn trình diễn chứ không thể tham dự cách tích cực vào việc đạo đức này.

Dâng hoa phải được hiểu và được làm như thế nào để vừa phát huy được những tinh hoa của truyền thống, lại vừa đáp ứng được những nhu cầu cách tân trong sinh hoạt đạo đức của người Công Giáo Việt Nam. Có lẽ đây cũng là những trăn trở của các nghệ sĩ Công giáo vì đây là một trong những sinh hoạt đạo đức bình dân, đậm nét vui tươi; nhằm diễn tả tâm tình yêu mến, thảo hiếu đối với Mẹ Maria và qua Mẹ để tôn vinh Thiên Chúa.

Hoa nở rồi sẽ tàn, lòng người cũng sẽ phai nhạt và nguội lạnh nếu không đón nhận được ý nghĩa linh thiêng từ những việc đạo đức này. Chỉ những bông hoa lòng được vun tưới bằng tâm tình cầu nguyện, được ấp ủ bằng kinh Mân Côi, được chăm bón bằng Tin Mừng mới tỏa hương khoe sắc và sẽ được đón nhận bằng chính Trái tim yêu thương của Mẹ. Trong tháng hoa, đồng thời với việc dâng lên Đức Mẹ những bông hoa hữu hình tươi thắm, ta cũng cần dâng lên Thiên Chúa qua Mẹ Maria những đóa hoa thiêng không bao giờ tàn phai. Những bông hoa nhân đức lúc nào cũng khoe sắc và tỏa hương thanh thoát trong tâm hồn mỗi người con dân đất Việt.


Tháng hoa Đức Mẹ 2018


Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018

THÁNH GIUSE - XIN VÂNG THẦM LẶNG


Con người hôm nay phụ thuộc nhiều vào khoa học, kỹ thuật và dường như chỉ tin vào nó. Ngoài những thứ mà họ tận “mục sở thị “ bằng tri thức, họ chẳng tin vào thứ gì. Có thể nói đây là một “tôn giáo” mới của thời đại hôm nay, nhất là đối với những người trẻ được học hỏi nhiều về khoa học kỹ thuật từ trong nhà trường hay trong cuộc sống.

Tin Mừng lễ Thánh Giuse - Bạn Trăm Năm Đức Maria minh họa cuộc đời thánh Giuse như gương mẫu cho chúng ta về một đức tin chân thật. Luôn lắng nghe và sẵn sàng vâng theo ý Chúa. Dù chưa hiểu được ý nghĩa hay thấu cảm được gì nhưng vẫn ký thác mọi sự và dốc lòng tin vào Chúa.

Thánh Phaolô trong thư Do Thái đã nói: “Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy” (Dt 11, 1). Nhờ đức tin mà thánh Giuse được chọn làm bạn Đức Maria, và ông có sứ mạng “chăm sóc Đức Giêsu và Đức Maria”. Trong Tin Mừng, thánh Giuse không giỏi về ăn nói, nhưng trỗi vượt về “Công Chính”.

Công chính ở chỗ ông biết can đảm tín thác trong nghịch cảnh. Công chính vì ông luôn tuân phục Thánh Ý Chúa. Tin Mừng không ghi lại lời nói nào của ông, mà chỉ mô tả những việc ông đã âm thầm thực hiện qua những giấc mơ báo mộng của Thiên Thần.

Khi nói đến hai tiếng “xin vâng”, ta thường nghĩ ngay đến Đức Maria khi được sứ thần truyền tin mà thường ít để ý đến tiếng xin vâng thầm lặng của thánh Giuse. Bốn lần Sứ thần báo mộng đều được ngài đáp trả bằng hai tiếng “xin vâng” trong thinh lặng. Thinh lặng cũng là một ngôn ngữ. Ngôn ngữ nội tâm, tín thác và chân thật.

Trong tường thuật về gốc tích Đức Giêsu Kitô, thánh Matthêu giới thiệu bà Maria là thân mẫu của Đức Giêsu đã đính hôn với ông Giuse, nhưng trước khi chung sống thì đã có thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Ông Giuse, vốn là người công chính, không muốn tố cáo bà công khai, nên đã toan tính bỏ bà một cách kín đáo. Khi đang trằn trọc toan tính như vậy thì có sứ thần của Chúa đến báo mộng rằng: “Này Giuse, đừng sợ rước Maria về...” Thức giấc, ông Giuse vâng theo lời sứ thần Chúa dạy rước vợ mình về nhà (Mt 1, 18-24).

Trong ánh sáng huy hoàng của ngôi sao phương Đông cùng sự sấp mình cung kính thờ lạy của ba vị đạo sĩ, có lẽ Giuse cũng đã nghĩ đến việc “sinh cơ lập nghiệp” tại Bêlem cho đến khi Hài Nhi và mẹ Người mạnh khỏe. Nhưng khi sứ thần Chúa lại hiện đến báo mộng phải thức dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập vì vua Hê-rô-đê sắp tìm giết Hài Nhi! Ông trỗi dậy đi ngay giữa đêm khuya, không ngại ngần, thắc mắc (Mt 2, 13-14).

Cũng vậy, khi cuộc sống gia đình trên đất Ai-cập đang dần dần ổn định. Sứ thần Chúa lại hiện ra báo mộng và “ông liền trỗi dậy đưa Hài Nhi và mẹ Người về đất Israel” (Mt 2, 19-21). Rồi ở Giuđê ông cũng đã vâng theo lời Thiên Chúa báo mộng đưa thánh gia lánh sang vùng Galilê và đến ở tại thành Nazaret, để ứng nghiệm lời đã phán qua miệng các ngôn sứ rằng: Người sẽ được gọi là người Nazaret (Mt 2,23).

Thật là một gia đình “di dân” long đong vất vả, trầy trật mãi mới tìm được chốn “an cư lạc nghiệp” chỉ vì nghe theo những lời báo mộng! Nếu không có một đức tin chân thật, một đức ái chân thành, thánh Giuse sẽ không làm theo điềm báo của giấc mộng. Tính chân thành của thánh Giuse là sống đức ái thinh lặng, là dám hi sinh cho người mình yêu. Nhờ đó, thánh Giuse đã sống và chết cho Đức Maria và Chúa Giêsu với hai tiếng xin vâng thầm lặng.

Thánh nhân thật là người tôi tớ trung thành và khôn ngoan, và là người có một lòng tin mãnh liệt vào Thiên Chúa. Không lý lẽ thâm sâu uyên bác, không bóng bảy hoạt ngôn. Người hoàn toàn tuân phục, hoàn toàn để cho Chúa hành động và mau mắn thực thi điều Chúa muốn. Ðó là kiểu mẫu tuyệt vời về lòng tin tưởng, phó thác.

Trong cuộc sống duy lý ngày nay, khi chưa hiểu rõ được vấn đề, người ta thường hay phân bua rằng mình đúng lý chứ không phải đuối lý. Khi gặp những khó khăn, thất bại người ta thường hay buông xuôi và oán trách cuộc đời. Những lúc như thế, người Kitô hữu chúng ta có giữ được thái độ như thánh Giuse thinh lặng cầu nguyện để tìm kiếm và xin vâng theo Thánh Ý Chúa không?

Kính dâng Thánh Quan Thầy, tháng kính thánh Giuse 2018.


Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

BÁC THẰNG BẦN


Những ngày cuối năm, trên các phương tiện truyền thông đại chúng, bên cạnh những tin liên quan đến tổng kết lại rộ lên những tin tức liên quan đến tiền bạc như bể hụi, đòi nợ, trốn nợ …. Nguyên nhân thì nhiều, nhưng tựu trung có thể nói đa phần vì lòng tham của con người. Trong kinh nhà Phật, tham đứng đầu trong tam độc tham, sân, si  những nguyên nhân gây ra bất hạnh, phiền não và ưu tư cho con người.

Lòng tham khiến con người đầu tư hầu hết thời gian và tâm trí vào những việc để có thể đạt được danh vọng đồng thời tích lũy cho được thật nhiều tiền bạc, của cải vật chất. Lòng tham lam sẽ dẫn người đi xa đến mức sẵn sàng dùng bất cứ thủ đoạn nào, cách thế nào để có thể vơ vét và gom hết về cho bản thân mình mọi thứ được coi là quí giá dưới mắt con người.

Tệ hơn nữa, vì muốn chiếm hữu hết mọi thứ nên khi đang lo chạy theo tiền của, người ta sẽ mù quáng đến mức quên mất cả sự an toàn cho bản thân mình. Để rồi đến một lúc nào đó không ngờ, họ sẽ bị rơi tỏm xuống vực thẳm của nó và có khi phải trả giá đắt bằng chính mạng sống mình. Ðúng như câu nói “tham thì thâm” rất chí lý mà ông bà ta đã để lại.

Đó thường là những người lười biếng, ngán ngại lao động; chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, gặt những thứ mà họ không bao giờ gieo. Họ nghĩ rằng mình sẽ có thể kiếm tiền, làm giàu dễ dàng bằng chơi cờ bạc, cá độ, xổ số; và lao đầu vào những cuộc đen đỏ. Lúc đầu chỉ là mua một vài tờ vé số cầu may, nhưng rồi ngày càng nhiều hơn; cho đến lúc máu ăn thua nổi lên thì những hình thức cờ bạc bất hợp pháp bắt đầu lôi kéo họ.


Ngày nay có rất nhiều hình thức đánh bạc: người giàu có thể du lịch nước ngoài vào casino, đánh bài với máy, chơi games sử dụng tiền ảo nhưng lại chung chi bằng tiền thiệt, đá gà, cá độ trên mạng internet...; nhưng phổ biến và bình dân nhất là chơi số lô, số đề. Nhiều người cho rằng ngay từ khi nhà nước phát hành xổ sổ kiến thiết thì việc đánh bạc bằng hình thức chơi lô đề cũng đã xuất hiện. Nó đánh trúng tâm lý thích ăn thua đủ của dân ham mê cờ bạc và muốn làm giầu một cách nhanh chóng.

Không cần phải đi đâu xa, chỉ cần ngồi tại nhà bấm điện thoại là người ta có thể ghi “đề”. Thiếu tiền ư? Đã có đội ngũ những “ngân hàng cột điện” sẵn sàng cho vay với “lãi suất 0%” và thủ tục tối giản! Tất cả những kịch bản này như những cái vòi bạch tuộc len lỏi vào mọi tầng lớp, mọi thành phần… khiến nhiều người (trong đó không ít những người Công giáo chúng ta) mang nợ nần ngập đầu; tài sản và sự nghiệp tiêu tan, gia đình lâm vào hoàn cảnh bi đát.


Đã là con bạc tất nhiên phải “khát nước”, thắng thì họ nhất định muốn chơi tiếp để kiếm thêm, khi có người can ngăn thì họ nói rằng khi nào kiếm đủ thì sẽ thôi. Nhưng cuộc đời biết thế nào là đủ, biết lúc nào mới đáp ứng được cái lòng tham vô đáy của con người. Rồi lại có lúc thua, thua thì xót xa nhưng vẫn hậm hực muốn chơi tiếp để gỡ lại khoản tiền đã mất. Thế là họ cứ loanh quanh luẩn quẩn với cái vòng chơi ấy.

Khi hết tiền, họ sẵn sàng vay công mượn nợ với lãi suất cao, mượn đầu này đắp đầu kia. Khi không còn khả năng xoay sở, bị chủ nợ đe dọa, khủng bố; họ “đưa” cha mẹ, anh em, con cháu đứng ra trả thay. Nhục nhã ê chề nhưng họ vẫn chứng nào tật ấy. Như con thiêu thân liều chết lao đầu vào lửa, họ vẫn tiếp tục quay cuồng đánh cược với những con số, để rồi biết bao đồ đạc trong nhà phải ra đi mà không thèm đội nón. Khi đến cái nhà cũng bị siết nợ thì “bần cùng sinh đạo tặc” làm liều trộm cướp, dấn thân vào con đường phạm pháp tù tội như câu nói dân gian:
Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết tra chân đi cùm.


Có những con bạc đi nhà thờ, hành hương khắp nơi với mục đích cầu xin cho mình được trúng số, trúng lô trúng đề hoặc thắng bạc để có nhiều tiền dâng hiến cho nhà thờ này, xứ đạo kia hoặc cho các mục đích từ thiện! Nhưng thực sự thì ít có người nào đạt được điều mình xin, từ đó người ta dần dần xa rời đạo Chúa. Còn số ít những người may mắn trúng thì chỉ vài năm sau lại rơi vào hoàn cảnh tồi tệ hơn trước khi họ trúng số.

Thi thoảng nếu có người nào đó dùng tiền cờ bạc để làm việc bác ái thì chắc chắn đây không phải là việc đẹp lòng Chúa vì "Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.” (Mt 6, 24; Lc 16, 13). Hàng ngàn năm trước, Chúa Giêsu đã cảnh báo: "Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu." (Lc 12, 15).

Khi nói vậy, Chúa Giêsu không có ý khinh chê tiền bạc và của cải; vì chúng là phương tiện để trao đổi những sản vật nuôi sống con người đồng thời tạo cho việc phân phối, chia sẻ và giúp đỡ nhau trong xã hội được dễ dàng. Mặt khác, Ngài cũng nhắc nhở chúng ta hãy thận trọng đừng sa vào cạm bẩy của nó. Tiền của có sức thu hút rất mạnh, và nhất là theo một lập luận rất logic khiến người ta sẵn sàng làm việc vì nó và cho nó một cách mù quáng như một nô lệ trung thành và tự nguyện.


Cờ bạc thể hiện rõ nét nhất qua việc tập trung vào lòng yêu thích, ham muốn tiền của và sức cám dỗ có thể làm giàu nhanh chóng và dễ dàng. Chúng ta hãy cảnh giác với cờ bạc, đừng nghĩ rằng mình chỉ chơi cho vui trong những ngày nghỉ lễ, Tết hoặc với những đồng tiền lẻ là vô hại. “Đánh bạc quen tay, ngủ ngày quen mắt, ăn vặt quen mồm”, thói quen tưởng chừng như vô hại đó sẽ dẫn chúng ta đến sự đam mê tiền bạc và lòng ao ước sự giàu có.

“Còn những kẻ muốn làm giàu, thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại; đó là những thứ làm cho con người chìm đắm trong cảnh huỷ diệt tiêu vong. Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé.” (1Tm 6, 9-10). Thế nên người Kitô hữu hãy tránh xa tệ nạn cờ bạc, lô đề để “đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật.” (Rm 13, 8).



Chủ Nhật, 24 tháng 12, 2017

NOEL ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI


"Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
bình an dưới thế cho loài người Chúa thương." (Lc 2,14)

Những giai điệu Giáng sinh đã bắt đầu ngân vang khắp nơi. Có lẽ đây là ngày lễ duy nhất trên trái đất được đón mừng bởi mọi quốc gia, mọi sắc tộc, mọi tầng lớp xã hội. Từ vùng núi cao xuống đồng bằng, nơi miền quê thôn dã đến thị tứ giầu sang ... vang lên những tiếng chuông rộn rã hòa vào cung bậc trầm bổng của những bài thánh ca.

Tại các thành phố lớn, người ta trang hoàng đèn đóm, làm thành những thảm đèn treo như bầu trời sao lấp lánh thâu đêm. Những cây Noel, những hang đá máng cỏ thật hoành tráng. Những món quà tặng đắt tiền, những bữa tiệc linh đình được những người giầu có chuẩn bị như một phần không thể thiếu trong ngày mừng lễ sinh nhật Đấng Cứu Thế.

Nhưng Đấng mà người ta mừng sinh nhật thì lại rất nghèo: không nhà cửa, nôi ấm nệm êm mà chỉ có hang súc vật, máng cỏ rơm, tã lót sơ sài… Những khách mời đầu tiên cũng là những người chăn chiên nghèo, tay không quà cáp … Dấu chỉ mà thiên thần báo cho họ nhận ra Chúa cũng là dấu hiệu nghèo: "Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ." (Lc 2,12)

Trên mảnh đất hình cong như chữ S, bão số 15 chưa tan, gần biển Đông lại xuất hiện thêm một cơn bão mới. Người dân Sài Gòn đang trải qua những ngày lạnh nhất từ đầu năm. Miền Bắc và Bắc Trung Bộ lại tiếp tục xảy ra rét đậm diện rộng, vùng núi rét hại với tuyết phủ trắng khắp nơi.

Trong cái khắc nghiệt của thời tiết, vẫn còn đó những con người nghèo khó, khốn khổ. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm để chống chọi với cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông. Họ nào dám nghĩ đến niềm vui Giáng sinh, miếng ăn hàng ngày còn khó huống chi tiệc tùng quà tặng. Họ chỉ biết lao động quần quật, “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”!

Ấm áp thay, còn có những người với tấm lòng quảng đại đã tới thăm viếng và chia sẻ với họ một phần quà nho nhỏ. “Quả thật, anh em biết Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có.” (2Cr 8,9).

Đó là những bát cháo nóng, những hộp cơm từ thiện được trao gởi tận tay những bệnh nhân nan y đang từng ngày kiệt quệ vì bệnh tật. Là những bộ quần áo ấm, những đôi giầy được coi là thứ xa xỉ đối với đồng bào dân tộc nơi ánh sáng văn minh chưa với tới. Là những tô mì ăn liền nóng hổi được xì xụp húp vội để có sức đi bộ hàng chục cây số trở về nhà sau thánh lễ nơi rẻo cao trắc trở.

Đó là những bạn trẻ giữa đêm khuya rong ruổi suốt các con đường để trao tận tay chút quà nhỏ cho bác lao công, chú xe ôm, chị ve chai hay những người cơ nhỡ… Những chiếc mền, những hộp sữa, những chiếc bánh, chai nước … do các bạn chuẩn bị cho những người lao động nghèo đã được cho đi để họ có được một "Giáng Sinh ấm áp". 

Và còn biết bao sẻ chia làm ấm áp thêm lòng người như lời người đứng đầu TP HCM đã phát biểu trong dịp đến thăm, chúc mừng lễ Giáng sinh năm 2017 và Tết Dương lịch năm 2018 tại Toà Tổng giám mục TP HCM. "Dưới sự hướng dẫn của giáo hội, đồng bào công giáo TP đã có nhiều đóng góp trên các lĩnh vực giáo dục, y tế, từ thiện xã hội… Ước tính trong năm 2017 đã có hơn 80 tỉ đồng ủng hộ các hoạt động từ thiện, giúp đỡ người nghèo và hơn 6.000 lượt người hiến máu nhân đạo.”

Xin cho Tình Yêu Giáng Sinh luôn được mãi ấm nồng trong những con tim quảng đại và lan tỏa đến mọi người. Vẫn cần lắm nhiều tấm lòng biết đồng cảm, chia sẻ của cải vật chất cho những người kém may mắn để những mùa Noel ngày càng thêm ấm áp tình người.

http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20171223/41029

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

VỀ CỘI

Khi ngắm nhìn những chiếc lá xa cành, những người đầu bạc từng trải thường nghĩ đến ngày chúng ta phải từ giã cõi đời này vì trần gian chỉ là nơi tạm trú. “Sinh ký, tử qui”, quan niệm sống – chết của các dân tộc Á đông nói chung và dân tộc Việt nói riêng đã đem lại cho chúng ta những giáo huấn khôn ngoan, những suy tư sáng suốt về cuộc đời. Vì vậy, người ta thường “nói” với người đã khuất “sống khôn chết thiêng” với ngụ ý chỉ có ai biết sống khôn thì mới được chết thiêng!

Như một nốt nhạc trầm rơi vào khoảng không tĩnh lặng khi nhận được tin một người bạn qua đời trong những ngày bận rộn với công việc. Bao kỉ niệm của thời thanh xuân với sức sống căng tràn hiện về lung linh trước mắt. Thời của những nỗ lực vươn lên, của những phấn đấu … để thoát khỏi khó khăn chung của thời bao cấp cộng hưởng với những tình cảm éo le của cuộc sống gia đình.

Bạn cùng tôi đều sinh ra trong gia đình đạo gốc, cùng sinh hoạt gắn bó với nhau ngay từ thuở nhỏ với những lớp giáo lý, giờ kinh buổi lễ …Rồi cùng nhau học tập và trở thành những cô giáo giảng dạy tại chính nơi mình lớn lên. Thay đổi là từ đây, tối vốn dĩ nhút nhát và an phận thủ thường nên tạm hài lòng với đồng lương ba cọc ba đồng. Bạn thì vốn khôn ngoan và lanh lợi ngay từ nhỏ nên đã trở thành cô giáo nổi danh và được nhiều học trò thụ giáo. Nhất là những năm khi việc dạy thêm, học thêm trở thành phổ biến.

Rồi thì quan hệ tình cảm cũng đến và chín mùi khi bạn thuyết phục được cha mẹ đồng ý cho lập gia đình với người bạn đời không cùng tôn giáo với phép chuẩn cho đời sống hôn nhân “đạo ai người đó giữ”. Tôi biết cha mẹ bạn buồn lắm nhưng vì thương con nên cũng đành chấp nhận và cố gắng thuyết phục được anh chồng để đứa con trai đầu lòng được chịu các phép bí tích như bao đứa trẻ Công giáo khác. Cuộc sống vẫn tiếp tục và tình bạn của chúng tôi vẫn khắng khít về cả về phần đời lẫn phần đạo khi vẫn cùng nhau tham dự Thánh lễ ngày Chúa nhật và các ngày lễ trọng khác.

Nhưng sau khi cha mẹ bạn khuất núi, anh chị em định cư phương xa, công việc càng ngày càng thuận lợi nên bạn tôi đã có điều kiện mua đất xây nhà ở một địa phương khác. Từ đó hiếm khi chúng tôi có dịp gặp nhau vì mỗi người mỗi việc. Buồn thay, nơi ở mới lại xa nhà thờ và bạn tôi lại tham công tiếc việc nên việc giữ đạo cứ từ từ vơi dần và đứa con gái ra đời sau đó cũng không còn được may mắn theo đạo.

Những chiếc lá được sinh ra và nuôi dưỡng bởi chất nhựa từ gốc rễ đưa lên cành. Nhưng cũng có nhiều chiếc bị môi trường xấu tác động, hoặc sâu bọ cắn phá làm cho tự thân nó không hấp thu được nhựa sống. Con người cũng vậy, cũng được sinh ra từ chính cội nguồn của sự sống là Thiên Chúa. Rồi khi lớn lên sinh hoạt giữa dòng đời, có những người bị đam mê trần thế cùng hỉ nộ ái ố của cuộc đời làm cho họ dần dần xa rời Thiên Chúa. Chính vì vậy, Thánh Kinh đã nhắc bảo chúng ta: ”Hãy nhớ rằng cái chết không trì hoãn đâu, và ngày hẹn của âm phủ, con nào có biết!” (Hc 14,12) và Chúa Giêsu cũng đã cảnh báo: ”Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.” (Mt 24,44).

Khi đến tuổi hưu, bạn vẫn còn là một người hạnh phúc khi con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng và vẫn còn tiếp tục đào tạo những lứa học trò kế tiếp. Nhưng tự nhiên trí nhớ của bạn mỗi ngày một sút giảm, mất bao tiền của, đi bao bệnh viện, khám bao bác sĩ vẫn không cải thiện được. Bạn trở nên như đứa trẻ, không còn nhận ra chúng tôi khi gặp dù trong ánh mắt vẫn còn có một chút gì đó lóe lên cùng những giọt lệ. Nhìn bạn mỗi ngày một héo hon, chúng tôi quyết định ngỏ lời cùng người chồng với lời cầu xin Chúa Thánh Thần soi sáng để thuyết phục cho bạn được chịu các bí tích cuối cùng.

Thiên Chúa là khởi thủy, từ Thiên Chúa mới có muôn loài muôn vật, có con người. Và ngay  từ khi lấy bụi từ đất nặn ra con người, Thiên Chúa đã nói với họ: ”Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất." (St 3,19). Mọi người giầu nghèo sang hèn, giỏi dốt ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì, rồi cũng có ngày phải rời bỏ cõi đời này để trở lại thân phận bụi đất.

Có thể nói cuộc sống làm nên ý nghĩa của sự chết. Khi sự sống bắt đầu thì nó cũng đã hàm chứa một điểm dừng. Đó là đích đến của một chuyến đi xa nhất, quan trọng nhất của đời người. Chuyến đi cô đơn nhất trở về nơi cội nguồn trong cuộc lữ hành trần thế.

Chết là một án lệ dành cho mỗi người và không ai có thể trốn tránh được. Người Công giáo chúng ta tin rằng con người có linh hồn bất tử, và khi chết, linh hồn của mình sẽ trở về cùng cội nguồn Thiên Chúa, Đấng tạo dựng nên mình. Bởi thế, chết là một cuộc “lá rụng về cội” lớn lao nhất, quan trọng nhất và ta phải chuẩn bị cho ngày đó như thế nào?

Có chiếc lá chao nghiệng mấy vòng rồi rụng xuống gốc, nhưng cũng có những chiếc lá bị gió cuốn đi vòng vèo nơi xa lắc. Lá rụng nhưng chưa về cội! Cũng thế, nếu lá rụng chưa chắc đã về cội thì con người khi chết cũng chưa chắc sẽ được về cùng Chúa. Về được với Chúa hay không, cái đó còn tùy ở cách sống của mỗi người và lòng từ bi xót thương của Thiên Chúa.

Như một phương thuốc mầu nhiệm, nét mặt bạn tôi trở nên thanh thản sau khi được chịu các bí tích cuối đời. Có lẽ chính giờ phút đó Lòng Chúa Thương Xót đã mở ra với bạn và Chúa Thánh Thần đã soi sáng để người chồng đồng ý nhờ chúng tôi liên hệ tiến hành an táng bạn theo nghi thức Công giáo. Tạ ơn Chúa, thế là sau bao năm bị những cơn gió cuộc đời đưa đẩy, bạn tôi đã được Chúa thương cho rụng về cội.

Bạn ơi! Xin vĩnh biệt bạn. Xin Thánh Tâm Chúa Giêsu là phần rỗi các linh hồn xót thương đón nhận bạn về nơi nguồn cội. Ở đó có ông bà, cha mẹ, những người đi trước …đã bao năm chờ bạn quay về.
(Tặng hương hồn Têrêsa NTH - Tháng các linh hồn 2017)

Nội San Lửa Mến – Tháng 11/2017

http://www.conggiaovietnam.net/index.php?m=home&v=detail&ia=17205

CHÚT SUY TƯ SAU THƯỜNG HUẤN


Không chỉ có hàng Giáo phẩm và các tu sĩ mới hoạt động tông đồ. Người Giáo dân qua bí tích Thánh Tẩy cũng được tham gia vào chức vụ tư tế, ngôn sứ và vương đế của Đức Kitô. Đức Kitô là Ðầu và họ trở thành chi thể của nhiệm thể Người. Đồng thời khi nhận được ơn Thánh Thần Chúa là họ đã lãnh nhận bài sai ra đi rao giảng Tin Mừng, giúp cho mọi người nhận biết về Thiên Chúa và thấu hiểu về Hồng ân cứu độ của Chúa Giêsu Kitô. 

Với đoàn viên Gia đình Phạt tạ Thánh Tâm Chúa Giêsu (GĐPTTTCG), muốn làm được công tác tông đồ phải có hoài bão ước mơ “mở mang Nước Chúa để Nước Chúa được trị đến” và “Thánh Tâm Chúa được ngự trị trong mọi gia đình, mọi người”. Nhưng không chỉ là hoài bão mông lung mà phải băn khoăn lo lắng, tâm hồn xao xuyến rung động và đầy lòng nhiệt thành phục vụ để tìm ra những biện pháp hoàn hảo, những hoạch định để biến hoài bão ước mơ thành hiện thực.

Lớp Thường Huấn Căn Bản dành cho các thành viên trong Ban chấp hành (BCH) các cấp do BCH GĐPTTTCG Tổng Giáo Phận (TGP) Sài Gòn tổ chức chỉ diễn ra trong thời gian một ngày, nhưng đã trang bị cho các tham dự viên những hành trang căn bản để có thể lãnh đạo đơn vị mình từng bước thực hiện nhiệm vụ tông đồ giáo dân của đoàn thể.

Nhưng khi va chạm thực tế trong sinh hoạt thường ngày tại các xứ đoàn, người làm công tác tông đồ không sao tránh khỏi những vướng mắc, những khó khăn, những cám dỗ … Chút suy tư dưới đây chỉ là những gợi mở để vận dụng những kiến thức tiếp thu được qua những bài học trong lớp thường huấn.

Nhiều người thường cho rằng đoàn thể có phát triển được hay không đều tùy thuộc vào cha xứ (kiêm linh hướng đoàn thể). Nhưng phần lớn các Giáo xứ ở TGP Sài Gòn đều “trăm hoa đua nở” đoàn thể. Đoàn thể nào cũng muốn mình được cha xứ quan tâm, chăm sóc.

Thường gia đình nào đông con thì nheo nhóc, cha xứ dù có ba đầu sáu tay cũng không thể kham nổi. Gặp cha xứ nhiệt tình, năng nổ thì các  đoàn thể còn được nhờ, còn nếu gặp phải cha xứ bận quá nhiều việc thì các đoàn thể phải tự thân vận động. Nhiều lúc còn đi chệch đường sinh ra mâu thuẫn, chống đối.

Cũng thế, việc sinh hoạt theo toán mang lại hiệu quả khá tốt vì nó dựa trên cơ sở mối quan hệ xóm giềng. Nhưng nếu BCH xứ đoàn mà cụ thể là xứ đoàn trưởng lơ là, không quán xuyến để cho các toán “tự tung tự tác” sẽ sinh ra phản cảm, mất “quan điểm”. Từ mối thâm tình mời anh em sau giờ kinh tối ở lại sinh hoạt dùng miếng bánh, li nước hàn huyên tâm sự sẽ biến tướng thành những “lời ra” khi có chút men cay trong “chén tạc chén thù”.

Không biết vì lòng hăng say nhiệt thành hay vì lí do nào khác mà nhiều người tham gia nhiều đoàn thể, thường có khi 2-3 đoàn thể cùng lúc.  Khi đoàn thể nào vui, có tiệc tùng … thì họ “vỗ tay vào”, còn những buổi sinh hoạt khác hay khi làm công tác tông đồ thì chẳng thấy mặt họ bao giờ. Hệ quả cuối cùng là số người ghi danh thì đông nhưng đoàn thể ngày càng trì trệ.

Nhiều nơi nhân lực lãnh đạo đoàn thể không có, không đủ, không đúng khả năng … nên mọi việc cứ “vũ nhu cẫn”. Nhiều người thích có chức có quyền nhưng khả năng hạn hẹp vẫn cố làm hết nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác. Ngược lại nhiều vị có tư cách, đủ khả năng để lãnh đạo nhưng lại kiêm nhiệm quá nhiều chức vụ trong Giáo xứ sẽ dẫn đến quá tải, không chu toàn.

Rồi lại có những anh chị em có khả năng lãnh đạo, đang xây dựng xứ đoàn phát triển thì lại được đề bạt về giáo hạt, giáo phận hoặc chánh trương, trùm trưởng … khiến đoàn thể chựng lại vì không tìm ra được những nhân tố kế thừa. Có những đoàn viên rất tích cực, hoạt động tông đồ mang lại nhiều thành quả tốt đẹp được nhiều người ngưỡng mộ. Từ ngưỡng mộ quá lại nẩy sinh những tình cảm vượt mức quan hệ bình thường. Từ đó gây ra những lời đàm tiếu ảnh hưởng không tốt đến đoàn thể và gây hậu quả trực tiếp đến hạnh phúc gia đình.

Gia đình là một Giáo hội tại gia, ở đó, người ta học được những bài học đầu tiên về tình yêu và sự đùm bọc nâng đỡ nhau và ơn gọi nên thánh. Làm công tác tông đồ mà không thu xếp, hài hòa được việc chung và riêng sẽ dẫn đến mang tiếng “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng”. Vì vậy phải thu xếp sao cho việc gia đình ổn thỏa và là hậu phương vững chắc cho việc tông đồ.

Đức TGM Phaolô Bùi Văn Đọc cũng đã căn dặn - trong Thánh lễ mừng bổn mạng đoàn thể GĐPTTTCG TGP ngày 28/5/2016 - khi làm tông đồ giáo dân phải luôn luôn cố gắng bảo vệ hạnh phúc gia đình. Gia đình có hạnh phúc thì đời sống đức tin mới được vững vàng và việc tông đồ mới được khởi sắc.

Ước mong sao mỗi toán, mỗi xứ đoàn, nhờ ơn Thánh Tâm Chúa giúp sẽ biết cách vượt qua được những trở ngại để hoàn thành sứ mạng tông đồ giáo dân. Góp phần làm cho Nước Chúa được trị đến và Thánh Tâm Chúa được ngự trị trong lòng mọi người, mọi nhà.

 


Nội san Lửa Mến – Tháng 07/2017

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

CẢM XÚC THÁNG SÁU


Mùa Hè đã đến từ những ngày tháng Năm với tiếng ve sầu kêu rỉ rả. Những chú ve với vòng đời ngắn ngủi cố gắng ngân lên khúc hòa âm cuối trước khi tắt lịm trở thành những cái xác không hồn rụng rơi trên đất. Chợt giật mình thảng thốt.... Lại sắp hết nửa vòng tuần hoàn, sao thời gian trôi đi nhanh thế! Mái tóc xưa xanh mướt giờ đã điểm sương muối để rồi mỗi năm Hè đến, những cảm xúc tháng Sáu lại trỗi dậy hòa lẫn vào thời tiết đất trời.

Tháng Sáu, hè vẫn râm ran trên những tán lá. Những chùm phượng vẫn thắm đỏ như những đốm lửa rực hồng trên những tàn cây bên đường cùng những cánh hoa bằng lăng tím ngắt và sắc vàng hoa điệp lung linh …. Nắng vẫn hừng hực như đổ lửa. Hơi nóng hầm hập trải dài trên đường phố, len lỏi qua từng ngóc ngách, đeo dính vào cảm giác con người từ những ngày sang hạ.

Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, con người vẫn phải căng mình ra dưới nắng rát vì cuộc mưu sinh. Những mầm cây, những tán lá xanh non vẫn khe khẽ cựa mình đón ánh nắng chói chang như để bớt già cỗi cùng thời gian, năm tháng.... Nắng tháng Sáu làm lòng người nhớ những cơn mưa rào bất chợt. Tiếng ve sầu chợt ngừng lại, lắng đọng trong cái không khí oi ả và chói nồng. Tiếng sấm động xa xa rồi những cơn mây dông ùn ùn kéo đến bủa vây báo hiệu cơn mưa đang đến.

Mưa rào mùa hạ rơi nhanh, đập mạnh nhưng phũ phàng, dứt khoát giống như ly nước lạnh làm mát dịu cõi lòng và giúp tâm trí nguội đi những nghĩ suy nóng nảy. Mưa đổ ào ào như trút hết những hạt mưa trên cao thấm sâu vào lòng đất để cây lá căng tràn nhựa sống và những mầm xanh nẩy chồi thức giấc. Những cơn mưa mát lịm làm dịu đi cái nắng hè oi ả, gội mát lòng người. Những cơn mưa thất thường, mau đến và vội đi để cho nắng lại lên, lộ ra một bầu trời trong trẻo tinh khôi, như một tâm hồn thanh khiết được lọc rửa những bụi trần.

Tháng Sáu được Giáo hội dành để kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Kính nh Tình Thương Cứu Độ của Thiên Chúa được tỏ bày ra nơi con người Đức Giêsu và nhất là trong cái chết trên thập giá vì tội lỗi con người. Trái Tim hiền lành và khiêm nhường đã bị lưỡi đòng chọc mở ra trên cây Thánh Giá. Từ đó Máu và Nước đã tuôn trào đến giọt cuối cùng để nhiều tội nhân được hưởng nhờ Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Nước để làm cho các linh hồn trở nên công chính và Máu để ban sự sống cho các linh hồn.

Vì thế tôn thờ và chiêm niệm Trái Tim Chúa là học hỏi về sự hiền lành và khiêm nhường vì chính Chúa Giêsu đã phán: Các ngươi hãy mang lấy ách của Ta, và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng.” (Mt 11, 29). Với tôi, tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu còn cưu mang và cho tôi được sinh ra trong cái nôi ấm áp ngày 17 và cũng đón cha tôi về yên nghỉ trong ngày mồng ba.

Tháng Sáu năm nay cũng là thời điểm Ban chấp hành (BCH) Gia đình Phạt tạ Thánh Tâm Chúa Giêsu các cấp được bình chọn ra mắt và tuyên hứa. Thực thi vai trò trách nhiệm của người giáo dân trong việc cộng tác với Giáo hội loan báo và làm chứng nhân Tin Mừng của Chúa Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại.

Đây là những đoàn viên có tinh thần đạo đức, có năng lực và tinh thần trách nhiệm, có điều kiện tich cực dấn thân hi sinh phục vụ, biết cộng tác gắn bó mật thiết trong sinh hoạt đoàn thể, nhiệt thành cộng tác với Giáo hội địa phương để thực thi hiệu quả sứ vụ Tông đồ mà Giáo hội mời gọi. 

Ơn gọi của chúng ta đều là ơn ban từ Chúa Quan Phòng. Chúa mời gọi chúng ta trở nên Tông đồ của Ngài ngay trong môi trường mình đang sống và trong khả năng hạn hẹp của mình.  “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em...” (Ga 15, 16)

Như dụ ngôn thợ làm vườn nho (x. Mt 20,1-16), chúng ta được mời gọi vào làm vườn nho của Chúa. Tất cả đều được đặt ngang hàng với nhau dù kẻ đến trước, người đến sau. Không phải đồng hàng trong cái hư danh Tông đồ, nhưng đồng hàng dưới đôi mắt nhân lành của Thiên Chúa. Ngài không xét đoán chúng ta theo tài năng và công trạng nhưng chỉ xét đoán theo tình yêu của Ngài và chúng ta phải “lấy tình yêu đáp lại tình yêu” đó.

Nguyện xin Thánh Tâm Chúa Giêsu tuôn đổ những cơn mưa Tình Yêu của Người trong trái tim chúng con. Xin cho trái tim chúng con luôn rộng mở, để chúng con kín múc được những nguồn mạch thâm sâu của Tin Mừng. Một trái tim hiền lành biết mở ra đón nhận những đóng góp, phê bình của anh em. Một trái tim khiêm nhường biết từ bỏ cái tôi để tiếp thu những điều chưa biết thay vì tranh cãi, lí luận đủ điều để bảo vệ những thiếu sót, khiếm khuyết của mình.

Xin cầu chúc các anh em tân BCH các cấp trở thành những vị Tông đồ nhiệt thành loan truyền Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô cùng mở rộng Nước Chúa là Nước chan hoà ánh sáng Chân Lý và Tình Yêu, ánh sáng an bình. Amen.

Tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu 2017